Một đêm tối trời có người hát cho tôi

Sài Gòn, hơn 2h sáng.

Dan: Đang ở đâu?

Gau: Trà sữa

Dan: Giờ này còn mở cửa?

Gau: 24/24. Đang ở đâu?

Dan: Lush. Địa chỉ?

Gau: Thức Pasteur

15 phút sau tin nhắn, Dan xuất hiện với gương mặt ửng đỏ màu mận chín, anh lóng ngóng bước vào quán cafe, gãi đầu, ngồi xuống nhìn tôi và hỏi:

Dan: Không buồn ngủ à?

Gau: Uống mấy chai rồi?

Dan: 3

Gau: Ra order nước đi, khỏi trả tiền, nhân viên chưa trả tiền thối

Gau: Uống gì đó

Dan: Giống của em

Gau: Không ngon bằng Phúc long phải không!?

Dan gật gù: Ừ, cũng ổn, nhưng anh thích Phúc Long hơn.

Gau: Sao không về ngủ đi.

Dan: Muốn gặp Gau.

Chúng tôi tình cờ gặp nhau vào một dịp đi đu đưa với đồng nghiệp cũ. Dan đi cùng bạn, Dan bắt chuyện với chúng tôi, với tôi. “Lại là người HK” – tôi thầm nghĩ một cách ngán ngẫm khi Dan giới thiệu về bản thân ngay lần đầu gặp gỡ. Nhưng Dan ngoan và hiền lành. Bạn Dan về nước, Dan ở lại Sài Gòn hơn một tuần.

Gau: Đi ra nhà thờ đi

Dan và tôi tản bộ ra trước nhà thờ Đức Bà, đồng hồ chỉ hơn 3h sáng, Sài Gòn lúc này vắng tanh và tăm tối, nhưng trước nhà thờ vẫn lung linh ảo diệu lạ kì của ánh đèn xanh vàng đỏ được trang hoàng lộng lẫy bởi chánh quyền thành phố. Tôi đi vòng vòng quơ chân múa tay như các cụ già vẫn thường tập dưỡng sinh mỗi 5h sáng, còn Dan thì lăng xăng chụp hình nhà thờ, chụp hình tôi. Mặc kệ cho cái mặt không thèm trét phấn thoa son, đầu tóc lù xù như 1 con bệnh mới dậy, Dan cũng chụp lại đủ mọi khoảnh khắc của tôi, đồ rằng được cả 1 album sống động. Xung quanh bọn tôi lúc này là 2 đôi bạn trẻ đang ngồi nói chuyện và 1 bác đang cầu nguyện trước mẹ Maria.

Dan: Đói lại rồi

Gau: Đi ăn phở

Ngồi trên taxi, Dan luôn miệng nói rất thích Sài Gòn, dù ở 1 mình hay có bạn, Dan vẫn thấy dễ chịu:

-Luôn thấy chán khi ở HK. Em có biết ở HK, mỗi lần buồn anh làm gì không? Anh đón tàu bắt qua đảo HK, xong quành zề lại, đi tới đi lui quành tới quành lui hết chán thì về.

Tôi chẳng nói gì, chỉ nghĩ trong bụng là hi vọng hắn không từng bị trầm cảm như ai đó.

Đón xe ra Hải Triều, 2 đứa quất 2 tô phở, ngồi thở, rồi lại tản bộ ra Nguyễn Huệ. Người ta đang dựng sân khấu và check đèn chờ đón cowndown.

Đứng ở đây nè, đèn chớp chớp hay chưa

Giống siêu nhân 

Hát đi

Muốn nghe bài gì

Gì chẳng được

Andy Lau đi, Jay Chou cũng được

Mình hỏi thế trong tiếng bông,hỏi câu Anh có quay lại không nói như nào. Nó chỉ mình 3 lần, 3 lần mình đều nói trật lất, nó bảo mày là học sinh dốt nhất tao từng thấy, trí nhớ kém. 

Mình bảo: Ừ đồ giáo viên tồi.

Về nhà nhắn 1 câu: Nhờ mày mà tao quên đi những chuyện buồn ở HK.

Tôi đáp: Hôm nay tao cũng tệ lắm, nhưng nhờ có mày mà tao đỡ nhiều.

Daniel bảo tôi nhìn giống con gái nhật, đặc biệt là đôi mắt có đuôi dài và hơi cong, rồi bảo mắt tao 1 mí xấu quá, tao muốn có 2 mí.

Tôi bảo: Trai VN thích con trai Tung Của mắt 1 mí, đừng lo.

Daniel cười lớn và hỏi vậy à, nhưng tao thích con gái.

Mày sẽ quay lại HK chứ?

Tao sẽ.

Lúc đó có chịu gặp tao không

Để xem.