Chào buổi sáng, em – cô gái 100% hoàn hảo dành cho tôi

Chào buổi sáng, em – cô gái 100% hoàn hảo dành cho tôi

Vào một buổi sáng đẹp trời của tháng tư, trên đoạn đường hẹp nằm ngay khu phố thời trang Harujuku ở Tokyo, tôi đã lướt ngang qua nàng – cô gái 100% hoàn hảo.

Thật ra mà nói nàng trông cũng không đẹp đâu. Nàng chẳng có gì nổi bật. Trang phục của nàng cũng không hề đặc biệt nốt. Thậm chí phần tóc sau gáy vẫn còn rối bù như vừa ngủ dậy. Chẳng quá già nhưng cũng không còn trẻ để có thể gọi là cô bé, tôi đồ rằng nàng khoảng 30. Và chỉ nhìn từ khoảng cách 50 mét, tôi biết đích thực đó là cô gái 100% hoàn hảo dành cho mình. Ngay khoảnh khắc vừa nhìn thấy nàng, lồng ngực tôi muốn nổ tung và cổ họng như hóa thành sa mạc khô khốc.

Chắc hẳn ai cũng sẽ có hình mẫu bạn gái lý tưởng cho riêng mình ví dụ như có người thích những cô nàng có cổ chân nhỏ, người thì thích phụ nữ có đôi mắt to, ngón tay thon thả hoặc thậm chí có người thích những cô nàng ăn chậm nhai kĩ. Đương nhiên tôi cũng có hình mẫu mà tôi thích. Thi thoảng khi đi ăn ở nhà hàng, tôi lại chú ý đến một cô nàng nào đó chỉ vì cô ta có dáng mũi hay hay. Nhưng thật ra thì chẳng ai có thể biết chắc thế nào là cô gái hoàn hảo 100%. Như chuyện tôi thích 1 cô nàng chỉ vì cái mũi nhưng tôi cũng chẳng thể gọi tên dáng mũi đó là gì hoặc lý giải vì sao.

Và, tất cả những gì tôi có thể nói là cô nàng tôi đã gặp trên phố không hề đẹp. Thật kì lạ.

Hôm qua tớ đã lướt ngang 1 cô nàng hoàn hảo 100% – tôi kể với bạn mình

Vậy hả, Đẹp không?

Cũng không đẹp lắm.

Nhưng mà đó là gu của cậu phải không?

Tớ không chắc, tớ không thể nhớ bất cứ điều gì về cô ấy – thậm chí là dáng hình đôi mắt hay size ngực cũng không.

Lạ vậy.

Rồi cậu đã làm gì? Nói chuyện chưa? Hay đi theo?

Không gì luôn, chỉ đi ngang thôi.

Tôi ước gì đã có thể nói chuyện được với nàng. Chỉ nửa giờ thôi cũng được: chỉ cần được hỏi thăm đôi chút về cô ấy và giới thiệu với nàng về bản thân mình, và thật sự muốn lắm nói với nàng về định mệnh lạ kì khiến chúng tôi lướt qua nhau, không phải nơi nào khác mà lại là Harajuku vào buổi sáng tuyệt đẹp tháng tư 1981 này.

Tuyệt nhiên điều này là một bí ẩn lạ kì không thể giải thích, tựa như một chiếc đồng hồ cổ bỗng nhiên xuất hiện giữa thời bình.

Nàng đi từ phía Đông về hướng Tây, còn tôi đi ngược lại từ phía Tây sang Đông. Thật là 1 sáng tháng tư đẹp trời.

Sau khi dạo phố, chúng tôi sẽ ăn trưa ở đâu đó, hoặc có thể xem phim của Woody Allen, tạt qua quán bar của một khách sạn nào đó thưởng thức 1 ly cocktails. May mắn hơn, có khi chúng tôi sẽ ngủ với nhau.

Rất nhiều điều có thể xảy ra xâm chiếm trái tim tôi.

Bây giờ thì chúng tôi gần nhau thêm 1 chút rồi, chỉ còn 15 mét.

Tôi nên làm gì để tiếp cận nàng đây? Tôi nên nói gì đây?

“Chào buổi sáng, em. Liệu em có thể dành nửa giờ để nói chuyện với tôi không?”

Lố bịch. Chẳng khác nào thằng bán bảo hiểm.

“Xin lỗi, nhưng em có biết gần đây có tiệm giặt ủi nào mở cửa xuyên đêm không?”

Thôi, cũng lố lăng không kém. Tôi cũng đâu có mang bất cứ túi đồ nào đi giặt. Nói thế ai mà tin chứ.

Hay là tôi nên nói thẳng: Chào buổi sáng. Em là cô gái 100% hoàn hảo dành cho tôi.

Không, chắc chắn nàng sẽ không tin. Hoặc nếu có, nàng cũng chẳng muốn nói chuyện tiếp với tôi. Xin lỗi – chắc nàng sẽ nói – tôi có thể là cô gái 100% hoàn hảo dành cho anh, nhưng anh không phải chàng trai 100% hoàn hảo dành cho tôi. Có thể lắm chứ. Tôi chưa chuẩn bị tinh thần cho cú sốc đó đâu. Tôi 32 tuổi rồi, điều đó quá sức chịu đựng.

Chúng tôi đi ngang 1 shop hoa tươi. Một chút hơi ấm chạm khẽ da thịt của tôi. Vỉa hè đọng nước, và tôi cảm nhận được mùi hương hoa hồng. Tôi vẫn không thể bắt chuyện với nàng. Nàng ở đó, mặc chiếc áo len màu trắng, bàn tay phải đang cầm 1 lá thư chưa dán tem. Vậy là, nàng đã viết thư cho ai đó, chắc là đã thức suốt đêm để viết, nhìn vào đôi mắt mệt mỏi của nàng tôi đoán vậy.

Ẩn chứa bên trong phong thư đó ắt hẳn là biết bao điều bí mật của nàng. Rồi, chỉ bước thêm vài ba bước chân nữa, nàng biến mất giữa đám đông người.

Giờ thì, tất nhiên tôi đã biết chính xác nên nói gì với nàng rồi. Chắc sẽ hơi dài dòng một chút và mất nhiều thời gian. Lúc nào cũng vậy, mọi suy nghĩ trong tôi cứ đến một cách bất bình thường như thế.

Được rồi, Bắt đầu sẽ là “ Ngày xửa ngày xưa” và kết thúc bằng “ Đó là 1 câu chuyện buồn, phải không?”

Ngày xửa ngày xưa, có 1 chàng trai và 1 cô gái. Chàng trai 18 và cô gái độ 16 trăng tròn. Chàng trai không được khôi ngô lắm và cô gái cũng không quá xinh đẹp. Họ rất đỗi bình thường như bao người, và họ cô đơn. Nhưng họ luôn tin rằng ở đâu đó trên thế giới này, vẫn có 1 chàng trai 100% hoàn hảo và cô gái hoàn hảo 100% dành cho họ với tất cả tin yêu. Vâng, họ tin vào phép màu. Và một ngày nọ điều kì diệu đã đến.

Một ngày, 2 người họ đã tình cờ tìm thấy nhau ngay góc cuối con đường.

“Thật tuyệt” – chàng trai nói. “ Tôi đã tìm kiếm em lâu lắm rồi. Có lẽ em sẽ không tin nhưng em là cô gái 100% hoàn hảo dành cho tôi”

“Còn anh” – cô gái nói với chàng trai, “ anh đích thực là chàng trai hoàn hảo 100% dành cho em, đúng như những gì em đã hình dung từ trước. Thật như một giấc mơ”

Rồi họ ngồi xuống băng ghế đá trong công viên, tay anh nắm lấy tay nàng rồi cứ thế trò chuyện hàng tiếng đồng hồ. Họ không còn cô đơn nữa. Họ đã tìm thấy 1 nửa hoàn hảo 100% cho riêng mình. Thật tuyệt diệu làm sao.

Nhưng, vẫn có 1 chút khúc mắc dấy lên trong lòng họ: Sao mọi chuyện lại đến dễ dàng như một cơn mơ thế này?

Và rồi, trong phút chốc, chàng trai nói với cô gái: Hay chúng ta hãy thử lại xem, 1 lần thôi. Nếu định mệnh sắp đặt thật sự chúng ta  là dành cho nhau 100% thì sẽ đến 1 ngày, ở 1 nơi nào đó, 1 thời khắc nào đó, chúng ta sẽ gặp lại. Nếu thật sự điều đó xảy ra tụi mình sẽ biết chắc 100% chúng mình là của nhau, rồi chúng ta sẽ làm đám cưới. Em nghĩ thế nào?

Vâng – cô gái nói, Em đồng ý

Và rồi họ chia tay nhau, nàng đi về hướng đông, chàng xuôi về phương tây. Thử thách này thật chẳng cần thiết một chút nào. Họ lẽ ra không nên làm điều đó, bởi vì thật sự họ là cặp đôi hoàn hảo 100%. Cuộc gặp gỡ ngày hôm nay là định mệnh. Nhưng họ quá trẻ để trân quý điều này.

Số phận, ngã rẽ cuộc đời khiến họ rời xa nhau.

Vào một mùa đông giá lạnh, cả chàng trai và cô gái đều mắc bệnh cúm nặng, sau khi qua khỏi cơn bạo bệnh kéo dành nhiều tuần, họ mất hết kí ức. Khi tỉnh dậy và phục hồi hoàn toàn, đầu óc họ hoàn toàn trống rỗng như túi tiền của D.H Lawrence thời trẻ.

Cả 2 người họ, kiên tâm và nỗ lực hòa nhập lại với xã hội như những công dân bình thường. Họ sống, làm việc và lại yêu, thi thoảng lại trải qua những cuộc tình 75% hay thậm chí 85% gì đấy.

Thời gian trôi qua, chàng trai đã trở thành gã đàn ông 32, còn cô gái cũng vừa tròn 30.

Harajuku – Tokyo một buổi sáng tháng tư đẹp trời, trong lúc tìm mua một tách cà phê để bắt đầu một ngày mới, chàng đi từ tây sang đông, trong khi cô gái đi từ đông sang tây và đang tìm nơi gửi thư, họ tình cờ gặp lại nhau.

Họ vô tình gặp lại nhau ở giữa đường. Những kí ức bỗng ùa về, nhẹ nhàng như tia nắng nhạt len lỏi vào trong tim họ. Những thanh âm rạo rực bên trong lồng ngực. Họ đã nhận ra

Nàng là cô gái 100% hoàn hảo dành cho tôi.

Anh ấy là chàng trai hoàn hảo 100% dành cho tôi.

Nhưng, chút ánh sáng le lói của những ký ức mười bốn năm về trước chẳng còn có thể nào quay lại được nữa. Và rồi chẳng nói gì, họ bước qua nhau, biến mất giữa dòng người qua lại. Mãi mãi

Chuyện buồn, đúng không?

Ừ, đáng lí tôi phải nói với nàng như thế.

  • Bài viết được tôi dịch vào một buổi tối rất buồn, dịch theo bản gốc truyện ngắn On seeing the 100% perfect girl one beautiful April morning nằm trong cuốn The Vanished Elephant màu hồng – tác giả tôi yêu thích Haruki Murakami. Khi đang dịch bài viết này, chiếc blackberry cũ của tôi đang phát bài hát Mystery of Love, tôi có thể mường tượng ra rõ nét từng khung hình của cuộc gặp gỡ 100% hoàn hảo của chàng trai và cô gái như một cuốn phim nhỏ. Còn với tôi, nếu được gặp lại bạn của mình, tôi sẽ chạy theo nói: Good morning, you are 100% perfect guy for me.

Related Post

Leave a Reply

Let's talk